Report buổi chia sẻ “Thu hút báo chí cho sự kiện của bạn”

Khanh

Mình nhận được thông tin về sự kiện này trong lúc đang khá bí chuyện ý tưởng truyền thông cho Memo. Từ trước đến nay, đa phần user đến với Memo qua những kênh paid media, tỷ lệ organic user chưa bao giờ đạt được con số mà team mong muốn, đây là điều mà một ứng dụng hoàn toàn miễn phí như Memo không hề mong muốn. Và báo chí có lẽ là một phần giải pháp mà team mình đang tìm kiếm, buổi hội thảo đã giúp mình giải quyết được phần nào vấn đề.
WP_20150419_004
Đúng như những gì mô tả trong event của sự kiện trên facebook, suốt buổi hội thảo, anh Cao Nhật đã chỉ ra rằng, nếu bạn thực sự thấu hiểu cuộc sống, hiểu mong muốn của người làm báo, từ đó biến sự kiện của bạn trở thành một thứ mà…

View original post 1 063 more words

SEOer đã bóp méo Google như thế nào?

Hôm trước có đi gặp 1 người bạn và được chia sẻ thế này: “Từ khi thằng bạn cùng phòng tao đi làm ở mấy công ty SEO, tao bớt tin vào google đi rất nhiều”

Nào cùng làm SEO nhân

Nào cùng làm SEO nhân

Mình cũng không hiểu google lắm, cũng không có rành SEO lắm nhưng cũng muốn đơn thuần đưa ra các quan điểm dựa trên nhưng nguyên lý marketing cơ bản.

1. Một website lên top google dựa chủ yếu vào độ tin tưởng của nó đối với website đó, cho nên

  • Một website có lượng text lớn sẽ được đánh giá cao (chắc google nghĩ phải viết ác lắm mới được như thế, còn ảnh ọt thì cop đâu chả được, ngoài ra còn nguyên nhân text thì google dễ xác minh vấn đề bản quyền nội dung hơn)
  • Một website có nội dung được chia sẻ nhiều sẽ được google ưu ái (thì nhiều thằng thích nó thể kia chắc là nội dung tốt)
  • Lượng người dùng truy cập cao, thời gian ở lại cao cũng là 1 điểm thiết yêu để google tin tưởng (thì mọi người tin mọi người mới vào, thông tin hay mới ở lâu, mà mọi người thích thì tao cũng thích)

2. SEOer đã bóp méo Digital và cụ thể là Google như thế nào?

Google sinh ra nhắm mục đích mang tới cho người dùng nhưng kết quả tìm kiếm tối ưu nhất, nhưng địa chỉ tốt nhất, những website hay nhất hay những lời khuyến hữu ích nhất.

SEO không xấu, SEO thậm chí còn rất tốt, nhưng SEOer Việt Nam lại khiến cho mọi thứ trở nên hơi kinh khủng.

  • Biến việc chia sẻ nhiều, thành việc mua backlink trên các trang top 1, xây website vệ tinh với 1 cái thứ được gọi là nội dung chuẩn SEO.
  • Biến các website thành các website chuẩn SEO với 1 cái gọi là giao diện chuẩn SEO và bộ code chuẩn SEO
  • Cái thứ quan trong nhất, cội nguồn của các website là nội dung tốt, hình ảnh đẹp, tối ưu trải nghiệm người dùng thì lại bị đạp xuống, giãm lên không thương tiếc.
  • Mục tiêu chỉ cần lên top, chẳng cần khách hàng nghĩ gì hay cái website ấy trông như thế nào.

Cái đó còn chưa nói đến mấy SEOer lừa đảo:

  • Từ khóa lên top => website bị google blacklist
  • Từ khóa lên top => lên xong lại xuống
  • Từ khóa lên top => khách vào lại ra

Thôi thì, nhà nhà SEO, người người SEO thì em cũng SEO thôi.

Nói đi nói lại thì vẫn thương người dùng, thương khách hàng nhất, thật là muôn vẻ thật giả, cả ngoài đời cũng như internet.

Spring Bùi’s Blog

Marketing???

Một trong số những thắc mắc của mềnh khi mới học marketing căn bản: Bộ phận marketing ở các doanh nghiệp có vai trò như thế nào mà có quyền điều chỉnh sản phẩm như này như kia; kiểu cho thêm ô mai lên kem Tràng Tiền để hấp dẫn khách hàng, hay đóng gói phở Bát Đàn như mỳ tôm để tiện phân phối; thế còn bộ phận sản xuất, bộ phận tài chính?? Nếu họ không đồng ý thì sao??

Có mấy quyển sách về đề tài này mình đã nghe qua, cụ thể là “Cuộc chiến trong phòng họp” thì phải, nhưng chưa đọc, và có lẽ không cần đọc nữa, bởi bây giờ thì iem đã hiểu marketing diệt trừ giun dư thế lào.

Marketing không nên là một bộ phận trong tổ chức, nó nên là một tư tưởng, một phần trong văn hóa của tổ chức. Tư tưởng mà toàn bộ tổ chức, từ CEO, CMO, CFO… đến những nhân viên trực tiếp tạo ra sản phẩm cần phải thấm nhuần. Cụ thể tư tưởng đó là gì? Đó là tối đa hóa sự thỏa mãn của khách hàng thông qua trao đổi. Mỗi cá nhân trong tổ chức cần phải luôn đặt câu hỏi rằng mỗi hành động của mình trong tổ chức sẽ đem lại lợi ích gì để thỏa mãn khách hàng. Bộ phận quản trị thương hiệu, PR cần làm việc để củng cố niềm tin, chơi những chiêu trò tâm lý, thỏa mãn những bộ óc bé nhỏ của khách hàng, bộ phận sản xuất cần đảm bảo Product của họ đạt đc từ core value đến những expected value khác… Tất cả các hoạt động của doanh nghiệp cần xoay quanh câu hỏi : “Khách hàng sẽ nhận/tin rằng họ nhận được lợi ích gì ?”

Dĩ nhiên, khách hàng ở đây luôn bao gồm khách hàng hiện tại- những kẻ đã, đang mua hàng, những kẻ mà tổ chức buộc phải níu chân, và những khách hàng tiềm năng- những người sắp trở thành khách hàng hiện tại.

Nếu có thể áp dụng được marketing vào tổ chức ở cấp độ này (Cấp độ mà mọi cá nhân đều thấm nhuần tư tưởng marketing) thì việc thực hiện các chiến thuật marketing như 4Ps/7Ps/4Cs sẽ rất trơn tru. Bộ phận sản xuất sẽ biết cách R&D ra những Products khiến khách hàng phát cuồng. Bộ phận nhân sự sẽ biết cách tuyển và training để có những People luôn làm hài lòng khách hàng, nhất là đối với các tổ chức cung cấp dịch vụ; bộ phận tài chính, vẫn sẽ khó khăn một chút, nhưng vẫn đưa ra được Price để có thể “chém” đẹp khách hàng… Và sẽ chẳng còn cuộc chiến nào trong phòng họp nữa.

 

Tóm lại, marketing không nên là một bộ phận của tổ chức, nó nên là một tư tưởng, một phần của văn hóa trong tổ chức.

Buzz marketing case level Đỗ Nhật Nam

Đôi dòng chia sẻ vui vẻ về case đình đám vào đầu tháng 4 (bé Đỗ Nhật Nam, http://www.youtube.com/watch?v=FuaL4pxndZw)

Giả sử bạn ở vai của Đỗ Nhật Nam. Bạn nhận được cơ hội phỏng vấn cho lên báo.

2 khả năng diễn ra:

Option 1: Bạn nói một vài câu cực đoan. Sau đó bao nhiêu báo chí vào ném đá, cho rằng bạn không khiêm tốn, mất tuổi thơ. Người ta còn lặp đi lặp lại một câu: truyện tranh đục khoét tâm hồn… mà bạn đã nói, vì họ không thể tin là câu này xuất phát từ miệng một đứa trẻ. Còn có hẳng một Meme dành cho bạn. 

Tuy nhiên sau đó cũng có luồng dư luận đi theo chiều ngược lại. Một số thông tin lộ dần ra, ví dụ như là bạn không thực sự toàn học, bạn cũng có chơi đùa bình thường. Bạn không vô cảm mà lại rất tình cảm với bạn bè, bố mẹ. Và có thể có một vài thông tin nữa, như là bạn thấy không thích truyện tranh vì ngày trước bạn vớ phải cuốn truyện không phù hợp với lứa tuổi. 

Thế là lại có một làn sóng nữa phản đối lại làn sóng trước. Tranh luận được kéo dài dài, không có hồi ngã ngũ, vì thông tin rất mập mờ. Và vì đám đông chúng ta đâu có giỏi discuss (tìm ra cái gì đúng). Họ giỏi argue (tìm xem ai đúng) hơn :)) và thực ra ít thông tin thế này thì chẳng có bên nào đúng cả –> cuộc đấu cứ tiếp diễn. Trong lúc này bạn có thể xuất hiện thêm vài lần, ủng hộ bên này một ít, bên kia một ít, hoặc chui vào trong nhà và refresh mạng xem cãi nhau ra sao.

Và tên bạn xuất hiện ngày càng nhiều trên mạng, khi có những bài blog viết về bạn nữa, ví dụ như bài này :)) 

Option 2: Bạn tỏ ra ngoan ngoãn lễ độ, phù hợp chuẩn mực xã hội. Rồi chẳng chuyện gì xảy ra.

Vậy bạn chọn option nào?

Là Marketer, chúng ta không cần quan trọng lắm việc xác định xem đây là vô tình hay hữu ý. Mà hãy coi đây là bài học về xã hội học, buzz marketing, viral marketing, và word of mouth. Buzz marketing: tạo làn sóng mass media: báo chí, TV, … nói về bạn. Viral marketing và word of mouth: làm cho người khác nói về bạn, và tạo ra làn sóng của người dùng mạng (ở đây cũng khó phân biệt được, vì các trao đổi diễn ra trên nền tảng social media nên nó cũng có tính chất viral sẵn.)

Quan sát case này chúng ta có thể thấy được nhiều điều: cách đám đông tương tác ra sao, thông tin dạng nào sẽ được lan truyền,… 

 

“Chị ý là dân PR đấy, không phải người bình thường đâu”

Hôm qua, hay hôm kia gì đó, nói chuyện với anh Tuấn Hà về tổ chức các buổi tọa đàm xung quanh Bản Lĩnh Marketer, ổng có nói sẽ giúp tìm một chị, PGD một agency lớn ở HN làm diễn giả, mình buột miệng hỏi: – “Chị ý nói chuyện có cuốn hút không ạ?”

-“Tất nhiên rồi, chị ý là dân PR đấy, không phải người bình thường đâu.”

@@

Vậy dân PR có gì khác thường?

Thường thì theo mình quan sát,

Nếu ai đã xem Up in the air hẳn sẽ nhớ đoạn nam chính nói với một người cha bị đuổi việc về những đứa trẻ, về lý do bọn chúng hâm mộ những vận động viên thể thao… Anh ta là một dạng dân PR, PR nội bộ, anh ta tinh tế, đủ để hiểu người đối diện anh ta đang cần gì, và cái cách anh ta truyền đạt nó, thật hoàn hảo, chính xác tuyệt đối.

 

up_in_the_air01

Hãy xem phim và để hiểu được sự hoàn hảo của tình huống trên, nhắm mắt và tưởng tượng nhiệm vụ của bạn là khiến cho đứa em 13 tuổi lười biếng chăm học hơn, bạn sẽ nói gì với nó? Viễn cảnh về tương lai tươi đẹp được làm việc trong những tập đoàn hàng đầu, PwC, KPMG… hay câu chuyện về chàng cầu thủ đẹp zai Ronaldo tập luyện nhiều hơn đồng đội 2h mỗi ngày, với những tạ sắt buộc quanh chân?

Dĩ nhiên trên thực tế PR không phải là câu chuyện giữa 2 người, mặt đối mặt để hiểu những nhu cầu cá nhân như thế, dân PR thường có một network cực rộng, và cũng khá sâu, đủ sâu đến mức biết chị nhà báo này thường cần những chuyên đề sâu về mảng X, anh phóng viên kia cần phóng sự ngắn về mảng Y, từ đó họ khéo léo hòa hợp nhu cầu có họ với những nhu cầu kia để đạt mục đích.

Và có ai muốn nghe dân PR nói về PR không?

Truyền thông về Ngoại thương thế này mà còn đi mắng sinh viên mình chảnh

http://thebox.vn/Xu-Huong/9X-Ngoai-thuong-thang-kiem-tram-trieu-tu-mua-nha-1-ty/31687.html

Mình thấy về nội dung thì ok. Khâm phục anh này ở chỗ nắm bắt cơ hội, năng động, không ngồi yên. Báo viết về những nội dung kiểu này cũng tốt, cho các bạn trẻ Việt Nam thấy chúng ta giỏi. Nhưng vấn đề là:

Làm trong ngành truyền thông thì ý tưởng của người viết gây ra ảnh hưởng rất lớn. Vì thực ra chỉ thay đổi một vài chữ, thay đổi sắc thái bài viết một ít, thì cũng đã tác động đến cả trăm ngàn người rồi. Chưa kể bài này còn target đến những bạn trẻ thiếu trải niệm cuộc sống.

Chỉ tập trung vào cái tiêu đề đã thấy sự vô trách nhiệm rồi. “9X”, “ngoại thương” : kiếm “trăm triệu /tháng”, “mua nhà 1 tỷ”. Đọc xong các bạn trẻ 9x, nhất là các bạn ngoại thương, liệu có chấp nhận một chỗ làm trả lương cho bạn ấy 2 – 3 triệu một tháng, cơ hội thăng tiến không rõ ràng, cơ hội kiếm thêm chưa nhìn thấy không? Tất nhiên là sẽ sốc và sốt ruột. Nhảy việc. Lúc đấy thì báo chí lại nhảy vào bảo là FTU chảnh.

Sao không đặt tiêu đề là “Sinh viên Ngoại thương giỏi nắm bắt thời cơ”, hay “Sinh viên ngoại thương năng động và tham vọng”, mà lại là “Sinh viên ngoại thương kiếm nhiều tiền”. Làm cho sinh viên rất ảo tưởng về việc khởi nghiệp. Cứ có ý tưởng là khởi nghiệp. Tỷ lệ Startup chết yểu ở VN cao hơn ở các Mỹ rất nhiều (Startup ban đầu thấy cơ hội rất ngon ăn, nhưng nhảy vào thấy không phải –> hỏng bét) cũng một phần vì một số không nhỏ báo chí không chịu nói về các vất vả khi khởi nghiệp. Hay không phân biệt nổi thành công do may mắn (kiểu chứng khoán hồi VN còn đang thổi bóng) hay thành công do thật sự nỗ lực, quyết tâm + có đủ hiểu biết về thị trường.

Còn nữa, tại sao phải có chữ ngoại thương vào? mình thấy bài viết đâu có nhắc đến việc anh ấy sử dụng kiến thức học được từ trường ngoại thương để kiếm trăm triệu đâu? Lại cổ xúy cho các bạn Ngoại thương không chuyên tâm vào học ngoại thương, chỉ chăm chăm đi tìm cơ hội bán hàng, kinh doanh. Nếu không chỉ được mối liên quan giữa “học ngoại thương” và “kiếm trăm triệu” thì xin sửa tiêu đề, thay vì viết ngoại thương (mục đích là để tăng view) , có thể viết “Sinh viên Việt Nam”, hoặc “9x”….

Mà có tầm nhìn hơn, thì mình nghĩ các nhà báo nên tìm những người thực sự đang biết mình học cái gì ở trường đại học. Tìm những người bỏ 3 năm để làm nghiên cứu khoa học, hi vọng công trình sẽ thực sự có ích. Về ngoại thương, rõ ràng là Việt Nam vẫn còn rất nhiều vấn đề. Mình nghĩ chỉ cần một người nhận ra vấn đề của ngoại thương Việt Nam, và nhân lúc ngồi trong đại học chịu khó tìm hiểu chuyên sâu về một vài khía cạnh nhất định, nhằm tìm giải pháp toàn vẹn (khác với các giải pháp chắp vá, chỉnh chỗ này hỏng chỗ kia) thì đã rất đáng quý rồi.

Truyền thông Việt Nam nên tuyên dương sự đầu tư công sức cho đất nước, sự chủ động nắm bắt cơ hội nhưng vẫn hướng tới lợi ích chung của cộng đồng. Khởi nghiệp thành công thực sự nhờ yếu tố nào, cần nói rõ ra, nhất là phải chỉ ra sự am hiểu thị trường của người khởi nghiệp. Có một điều rất đúng: “Kiếm tiền bằng cách giải quyết vấn đề khó hơn nhiều so với việc kiếm tiền bằng cách làm cho vấn đề trầm trọng hơn”.

Btw, đọc bài báo mình thấy khó hiểu 2 chỗ:  dân miền nam sao lại đi mua nhà 1 ti @@. Typical là họ sống rất khoáng đạt, không đầu tư cho nhà to cửa rộng làm gì cả. Hay là anh này đầu tư hụt không kịp bán :)). Thứ 2 là hồi năm 2012 mà công việc môi giới bất động sản vẫn còn thuận lợi được cơ đấy @@.

Áp dụng mô hình SOSTAC để phân tích chiến dịch truyền thông của hình tượng Batman.

Seri Batman (Batman begin, The Dark knight, The Dark knights rises) là seri phim mà mềnh có thể xem đi xem lại hàng tỷ lần không chán, bởi ở đó hội tụ đầy đủ những yếu tố của cuộc sống, những bài học triết lý, những cảm xúc rất con người, và cả một bài học đắt giá về truyền thông xã hội.

Image

Batman, siêu anh hùng do cậu chủ Bruce Wayne giàu có tạo ra. Anh ta không có siêu năng lực từ bé của Superman, hay trí thông minh siêu phàm của Ironman, cũng không được may mắn như người nhện, thứ duy nhất anh ta có là tiền (theo tính toán thì sẽ mất khoảng 620 triệu đô để trở thành Batman), nhưng anh ta đã tạo dựng được một thứ nhiều hơn bất kì siêu anh hùng nào có thể làm được: niềm tin, và để làm được điều đó, bên cạnh việc thực sự đã đánh bại vô số tội phạm, anh ta đã tạo ra một hình ảnh có tác dụng truyền thông kinh điển.

S- Situation

Trở lại với phần đầu- Batman begin, thành phố Gottham lúc đó tràn ngập tội phạm, băng đảng mafia thâu tóm một nửa hệ thống hành chính, bao gồm tòa án, báo chí, cảnh sát và nhiều cơ quan khác… Tội phạm thì lông hành và người dân thì sống trong sợ hãi, hoàn toàn không còn niềm tin vào công lý.

Trong khi đó Bruce Wayne, anh ta có tiền, rất nhiều tiền. Và có đầy đủ công nghệ của tập đoàn Wayne để tạo ra một siêu anh hùng.

O- Objective

Mục tiêu của cậu chủ Bruce Wayne khi trở về thành phố là phá tan bọn tội phạm, đem lại hòa bình cho Gottham.

S- Strategy

Chiền lược là xây dựng một hình tượng bí ẩn, một chuẩn mực mới về công lý, khiến cho bọn tội phạm phải khiếp sợ, từ đó tái tạo niềm tin vào công lý, và động lực hành động cho người dân Gottham: Batman begins.

T- Tactic

Bắt đầu bằng một việc làm cực kì nổi bật: Tóm trùm tội phạm tại Gotham, Carmine Falcone. Rồi treo hắn ta lên một chiếc đèn, lần đầu tiên đưa biểu tượng Batman lên bầu trời Gotham, sau đó xuất hiện ở khắp mọi nơi, dĩ nhiên, báo chí, truyền thông sẽ tự tìm đến nhân vật bí ẩn này.

A- Action

Hợp tác với cảnh sát Jim Gordon tạo nên một hệ thống

Nhà báo- ng yêu cũ Rachel.

C- Control

Phần này mình chịu k phân tích nổi@@

 

Bruce Wayne thực sự đã tạo ra một biểu tượng, một biểu tượng đủ mạnh để có thể đưa lên thành một tôn giáo, dĩ nhiên, ở các phần sau, với sự xuất hiện của Joker hay những nhân vật khác, cuộc chiến đánh vào tâm lý xã hội cũng được đưa lên những tầm cao mới, nhưng thực sự, Bruce Wayne đã rất thành công, có điều hơi tốn kém@@